Khách hàng mua cuốn sách trên bao giờ cũng mua một trong những cuốn sách dưới đây
Bố mẹ trẻ nào cũng đều muốn đặt cho con cái một cái tên hay và ý nghĩa. Họ thường trích dẫn kinh điển, hoặc nghĩ làm sao để mỗi cái tên đều có xuất xứ và được coi trọng. Đó là sự gửi gắm hy vọng của bố mẹ đối với cuộc đời con cái. Con gái tôi ra đời khi tôi học “Kinh thi” nên tôi đã lấy tên cho cháu từ đó.
Kinh thi nói: “Nhân sĩ đô ấy, mặc áo lông cừu màu vàng, hình dáng không bao giờ thay đổi, ăn nói mạch lạc, phẩm hạnh vẹn toàn, làm mọi người phải chú ý”. “Nhân sĩ đô” nghĩa là gì? Mã Thuỵ Thìn nói: Sắc đẹp có nghĩa là “đô”, đức tốt cũng gọi là “đô”. Theo nghĩa như vậy thì “người đô” hoặc “nhân sĩ đô” có thể nói là “người đẹp, đẹp cả người và cả trí tuệ”. Vì vậy tôi đặt tên cho con là “Thành Đô”.
Tôi nghĩ đến tên tỉnh Tứ Xuyên cũng giống tên con tôi. Nơi ấy cũng có một “nhân sĩ đô”, đó là Gia Cát Lượng trong nhà thờ Vũ Hầu Thành Đô, có thể gọi là nhân vật truyền kỳ về người đẹp và giàu trí tuệ trong lịch sử Trung Quốc. Dưới ngòi bút của nhà viết tiểu thuyết La Quán Trung, Gia Cát Lượng dùng mưu trí linh hoạt biến những đối thủ đáng gờm (những nhà quân sự thiên tài như Tào Tháo và Chu Du) thành những tên hề, giống như ông đã nắm chắc mọi sự biến đổi của trời đất. Nhưng cũng có nhiều độc giả khắt khe nêu lên những câu hỏi: Tại sao Gia Cát Lượng tài giỏi như vậy và đã sáu lần rời khỏi Kỳ Sơn mà vẫn thất bại liên tiếp? Cuối cùng bị ốm và chết thê thảm ở Ngũ Trượng Nguyên. Kết cục bi thảm “Ra quân chưa đánh thắng mà đã chết xưa nay đã khiến bao anh hùng rơi lệ”. Thắng hay thua trong cuộc đời Gia Cát Lượng có thể thành sự tranh luận dài. Như nhà thơ Lục Du đã than: “Chiều tà đường cũ Triệu Gia trang, già mù mang trống đang mải đánh. Đúng sai sau này ai được biết, cả thôn nghe kể Thái Trung lang”. Thái Trung lang là bố của tài nữ Thái Văn Cơ, đại văn hào Thái Ung.
Nếu truy đến thời đại chưa có “Tam Quốc diễn nghĩa”, thời kỳ Gia Cát Lượng sống và Lưỡng Tấn, Nam Bắc Triều rồi Đường Tống sau đó, bất kỳ văn thì như Lý Bạch, Đỗ Phủ “Toả sáng vạn trượng”, võ thì như Nhạc Phi “Tận trung báo quốc”, hầu như không có người nào không sùng bái Thừa tướng Gia Cát. Dù ngày nay đã cách xa gần 1.800 năm, qua những sự đánh giá đúng sai, cả thôn nghe kể về trí tuệ, đạo đức, văn chương của Gia Cát Lượng vẫn toả lên một sức hấp dẫn như ánh sáng mặt trời vậy.
Tôi đã nhiều năm làm công tác tư vấn quản lý và kinh doanh bán hàng, luôn luôn tôn vinh Gia Cát Lượng là bậc thầy của Trung Hoa cổ đại, coi Nhạc Phi là mẫu mực. Tôi được coi là người mê Tam Quốc nổi tiếng trong các bạn đồng nghiệp, nay được xem là người kể chuyện về sách. Nội dung cuốn sách này dùng quản lý làm cơ sở và sử dụng các tích của Tam Quốc. Nhiều bạn đọc là giám đốc cho rằng, loại Tam Quốc như thế này giống như món ăn Tứ Xuyên, gọi là “Cá ninh”, có mùi vị đặc biệt.
Quá trình viết cuốn sách này làm tôi cảm thấy thích thú. Tôi cũng thường ngạc nhiên trước sự cả gan của mình. Sự thể hiện của tôi về quản lý học vẫn còn hạn hẹp, viết không thật tốt về Gia Cát Lượng, một con người hoàn hảo và cũng có thể bị chê. Ngoài ra điều đáng chú ý là, người kể chuyện và viết sách của nhiều thời đại Trung Quốc cũng như tôi đều có khuyết điểm là luôn dùng những lời lẽ gây kinh ngạc. Tôi nghĩ hình tượng Gia Cát Lượng và những người như Hoàng thúc Lưu Bị mà ông ta phò tá, đã trở nên sặc sỡ, kỳ dị trong sự bàn tán của mọi người.