Video điểm sách Moingay1cuonsach VTV1 ngày 3.4.2011
Đây là một cuốn truyện đặc biệt mà lời văn cùng nét vẽ hòa quyện vào nhau đến nỗi ở Pháp, người ta không thể sắp xếp lại chữ lần thứ hai mà luôn phải trình bày duy nhất trong mọi lần xuất bản. Câu chuyện kể về một hoàng tử nhỏ cô đơn từ tiểu tinh cầu xa xôi viếng thăm rồi lại lìa xa Trái đất. Hoàng tử bé được xem là tác phẩm thơ mộng nhất của mọi thời đại. Cho đến nay, tác phẩm ra đời vào năm 1943 của nhà văn Saint-Exupéry này đã được dịch sang hơn 160 ngôn ngữ và phát hành hơn 50 triệu bản trên khắp thế giới. Sự giản dị trong sáng tỏa khắp tác phẩm đã khiến nó trở thành một bài thơ bất hủ mà mãi mãi người ta muốn đem làm quà tặng của tình yêu. Cho đến nay, không biết bao nhiêu người đã đọc đi đọc lại tác phẩm này để rồi lần nào cũng lặng đi trong nước mắt.
Thế giới người lớn: Khô khốc, nhọn hoắt và mặn chát. Đó là những gì trẻ con cảm nhận từ thế giới của người lớn. Không nói thẳng ra, nhưng những cảm nhận và thắc mắc của cậu bé yếu đuối trong Hoàng tử bé chính là tiếng chuông đánh động tâm hồn đang sống vô cùng gấp gáp, vội vã của những người làm cha, làm mẹ.
Và rồi những ngôn từ mĩ miều ấy buộc người lớn phải tò mò, lật giở từng trang sách một, đọc thật kĩ để khám phá vì sao trẻ con lại nhìn thế giới người lớn xấu xí đến thế.
Hoàng tử bé là câu chuyện dành cho trẻ thơ nhưng lại là kim chỉ nam của các ông bố, bà mẹ. Đó là điều tưởng như phi lí nhưng lại hoàn toàn có lí. Xuyên suốt cuốn sách, nhà văn Saint Exupéry không nói thẳng ra thằng bé nghĩ thế này, người lớn nói thế kia, nhưng qua những nét vẽ ngô nghê, những câu văn chân thật, người lớn lại là người chiêm nghiệm được nhiều nhất. Không giáo điều, không triết lí, những mảng màu sáng tối trong cuộc sống hiện ra nhẹ nhàng qua lời nói và cảm xúc của một cậu bé. Sức ám ảnh của câu chuyện, của tình người, của những tình bạn khiến người ta nhức nhối suốt hơn nửa thế kỉ qua. Người lớn thích các chữ số. Người lớn tôn thờ vật chất và sống một cách hết sức duy lí. Khi bạn nói với họ về một người bạn mới, họ không bao giờ hỏi: “Giọng nói của cậu ta như thế nào? Cậu ta thích chơi trò gì? Cậu ta có sưu tầm bươm bướm không?”. Họ sẽ chỉ hỏi bạn “Cậu ta bao nhiêu tuổi? Cậu ta có mấy anh em? Cậu ta cân nặng bao nhiêu? Bố cậu ta làm gì?...” Sau đó, người lớn cho là họ đã hiểu bạn của ta rồi, vậy đấy!
Nếu bạn nói với người lớn: “Con thấy một cái nhà gạch màu hồng, với cây phong lữ trên cửa sổ, và chim bồ câu trên mái…”, người lớn sẽ chẳng hình dung nổi cái nhà ấy như thế nào đâu. Phải nói là: “Con đã thấy một cái nhà 10 franc”, người lớn sẽ kêu lên ngay: “Ôi thật là xinh đẹp”.
Người lớn là một thế giới khô khan và xa xôi khó hiểu. Trẻ con qua hình ảnh hoàng tử nhỏ bé có những bí mật của riêng mình, lại chú ý những điều hoàn toàn nhỏ nhặt mà đôi khi người lớn coi là vớ vẩn. Có người lớn nào lại bị hấp dẫn bởi sự cựa quậy, chúm chím hé nở của những đóa hồng không? Có người lớn nào đứng lại thốt lên: “Ôi chao, hoa thật là điệu” chưa? Trẻ con là người biết nhiều nhất những sự huyền diệu của cuộc sống. “Hoa điểm trang hoài, nấp kín trong căn buồng xanh của nó. Hoa chọn kỹ màu sắc của mình. Hoa chậm rãi chỉnh trang, sửa lại ngay ngắn từng cánh hoa. Hoa không muốn hiện ra nhàu nát như cái mào gà. Hoa rất thận trọng”. Người lớn trong mắt trẻ con luôn thiếu óc tưởng tượng. Đấy là khi trẻ con vẽ một con trăn nuốt chửng một con voi thì người lớn lại bảo đấy là cái mũ. “Người lớn chẳng bao giờ tự hiểu được cái gì cả, và thật là mệt cho trẻ con lúc nào cũng phải giải thích cho họ”. Người lớn không quan tâm trẻ con đang vẽ gì, trẻ con muốn gì. Và khi trẻ con hỏi người lớn: “Những cái gai hoa hồng, chúng dùng làm gì?”, người lớn sẽ đáp lại nhanh gọn: “Gai, nó chẳng dùng vào việc gì hết. Nó chỉ là thứ độc ác của hoa mà thôi”. Nhưng với trẻ lại khác: “Hoa yếu đuối lắm. Chúng ngây thơ lắm. Chúng cố tự làm cho mình được vững tâm. Chúng nghĩ là với những cái gai, chúng sẽ trở nên ghê gớm hơn…”
Trẻ con mất thì giờ vì một con búp bê bằng giẻ rách, và con búp bê ấy trở nên quan trọng lắm, ai lấy đi của chúng, chúng sẽ khóc… Người lớn thì không. Nhưng, trẻ lý luận: “Không nên giận họ. Trẻ con phải hết sức rộng lượng đối với người lớn!”. Con mắt vốn mù lòa, phải tìm kiếm bằng trái tim
Không phải ngẫu nhiên mà Hoàng tử bé đề tặng cho một người lớn: “Tặng Léon Werth – Khi còn là một cậu bé” khi câu chuyện dành cho trẻ con.
Không phải ngẫu nhiên mà trẻ con thấy người lớn vô tình và xa lạ đến thế. Có ông bố, bà mẹ sửng sốt nhìn lại mình, hoang mang không biết mình trong mắt con như thế nào. Có bao giờ bạn hỏi con trò lego này con thích nhất là cách xếp như thế nào? Bạn Linh của con có thích màu vàng như con không? Bạn có đang trở thành những ông bố bà mẹ nhạt nhẽo như thế này không: “…mặt mũi đỏ gay, không hề ngửi một bông hoa, không hề ngắm một vì sao”. Thậm chí chẳng bao giờ có thời gian rảnh ngồi chơi nu na nu nống với con ngoài việc chúi đầu vào những phép tính cộng, lương bổng, chi tiêu.
Người lớn bao giờ cũng khuôn phép, luôn vội vã và gấp gáp. Những con tàu lao vù vù trong đêm như hiện thân của nhịp sống vồn vã, nặng ưu tư, phiền muộn của con người. Con tàu lao nhanh, sáng choang, gầm như sấm. Trẻ con thảng thốt hỏi: “Họ vội quá… Họ tìm cái gì vậy?”. Nhưng, “Chính người lái tàu cũng không biết”. Trong mắt của con, người lớn ngủ gật và ngồi ngáp vặt trong đó. Chỉ có những đứa trẻ là dán mũi vào cửa kính thôi. “Chỉ có những đứa trẻ là biết mình tìm cái gì…” Con cái và cha mẹ là một khoảng cách tưởng xa nhưng rất gần. Vấn đề là bạn có cố gắng dành thời gian cho con hay không. Có bao giờ bạn coi trọng những câu hỏi tò mò của con: “Tại sao thế này? Tại sao thế kia?”. Những ông bố bà mẹ đã vô tình đánh mất sự lãng mạn, say mê của tuổi thơ trong hàng đống công việc, những bản thảo, những kế hoạch ngắn hạn, dài hạn… Sẽ rất thú vị nếu bạn biết, trẻ con tả sự bao la, mênh mông của Trái đất bằng những hình ảnh xấu xí của người lớn: “Trái đất không phải là một hành tinh xoàng đâu. Có tới 111 ông vua, 7000 nhà địa lý, 900 nghìn nhà doanh nghiệp, bảy triệu rưỡi bợm nhậu, ba trăm mười một triệu kẻ khoác lác và khoảng hai tỉ người lớn”.
Chính tác giả của Hoàng tử bé cũng hoài niệm: “Ngày tôi còn là một cậu bé, ánh sáng của cây thông Noen, tiếng nhạc của buổi lễ nửa đêm, những nụ cười dịu dàng đã làm nên sự rực rỡ của món quà Noen mà tôi được nhận”.
Vậy nên, dù bận rộn đến mấy, hãy cố hiểu con mình đang nghĩ gì, làm gì. Không phải bằng những câu tra hỏi vặn vẹo, mà hãy bằng trái tim yêu thương của những phụ huynh đã–từng–là–trẻ-nhỏ.
5 tuổi, vì lỡ tay mà Nhan Tiếu để xảy ra một mối hận ngàn năm: Trong lúc tranh giành đồ chơi với Văn Dịch, không may làm sứt trán đối phương. Bị mẻ trán, Văn Dịch liền khóc ầm ĩ: "Cậu có biết bị sẹo trên trán tớ sẽ không còn đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào muốn chơi với tớ nữa không, cậu có biết…"
Trong thế giới mênh mông về máy tính này, người đọc sẽ bị mê hoặc bởi ý tưởng “Cybersona” của Fred Yager. Người đọc sẽ tham gia vào cuộc hành trình chưa từng có xuyên qua không gian mạng. Câu chuyện đầy ắp tưởng tượng, kích thích và bí ẩn sẽ khiến bạn phải lật gấp từng trang. Một cuốn sách bắt buộc phải đọc nếu bạn là người yêu thích truyện viễn tưởng”.
Khác với kinh doanh truyền thống đòi hỏi một lượng vốn lớn và nguồn lực khổng lồ để xâm nhập thị trường và cạnh tranh để tồn tại, một Facebook bé nhỏ thoắt vươn vai thành người khổng lồ từ căn buồng ký túc xá của những chàng sinh viên không có gì ngoài đam mê và hoài bão.
“Tin tức Trái đất phẳng” - tác phẩm để đời của Nick Davies, nhà báo kỳ cựu với hơn 30 năm làm việc trong gần như tất cả những tờ báo lớn ở Anh - phơi bày báo chí theo đúng cái cách mà báo chí vẫn dùng để “soi” các chính trị gia, thành viên hoàng tộc và vô số mục tiêu khác
Tuyển tập những truyện ngắn mới sáng tác của tác giả Võ Diệu Thanh. Vẫn với phong cách dung dị mang đậm chất Nam bộ mộc mạc để người đọc lạc trong những cung bậc yêu thương, giận hờn, ghét bỏ rồi nhận ra tình-nghĩa con người là sợi dây không dễ cắt lìa.
Chọn chủ đề một vùng vịnh nước Nhật xa cách với đô thị trong Tiếng hát người cá, Masatsugu Ono đã tạo ra một cộng đồng riêng vừa thô ráp vừa ngọt ngào, vừa nhiều biến đổi nhưng vẫn giữ những nét truyền thống. Dường như vẫn còn đó một nước Nhật Bản đồng quê không mấy ảnh hưởng bởi kỹ nghệ. Độc giả sẽ được tiếp cận với một giọng nói khác của văn học đương đại xứ Phù Tang.
Lần đầu tiên Nguyễn Huy Thiệp viết kịch bản chèo. Các sự tích được nhà văn kể phóng túng bằng thể thơ lục bát, không phải theo mạch sự kiện từ A đến Z, mà theo mạch tâm hồn, với những màn giả tưởng “phi sự tích” đan xen, khiến cho vở chèo trở nên hiện đại, hài hước và giàu ẩn dụ. Thể hiện ý tưởng về con người, về đời, về Đạo, Nguyễn Huy Thiệp đã thổi vào tích cũ những nội dung mới mẻ.
Cuộc cải cách xã hội còn được gọi là đổi mới thấm thoắt đã ngoài hai mươi năm. Hơn hai mươi năm với bao nhiêu biến đổi từ thượng đỉnh đến ngóc ngách đời sống của mỗi con người. Cái tốt, tất nhiên là rất lớn, rất nhiều. Cái xấu cũng nảy nở và hoành hành, làm đảo lộn, làm băng hoại biết bao giá trị cao đẹp.
Dường như tất cả chúng ta đang nỗ lực làm việc để đạt tới một cuộc sống tốt đẹp hơn, chúng ta đang để cho cuộc sống của mình trôi đi từng ngày mà không hề hay biết. Có người vẫn đang làm việc miệt mài quên cả thời gian và gia đình để chỉ mong được sống tốt đẹp và hạnh phúc.
Thế giới cổ tích luôn là một xứ sở diệu kỳ đối với trẻ thơ. Cổ tích nuôi dưỡng tâm hồn, ước mơ, phát triển lòng yêu cái thiện, căm ghét cái ác, bước đầu giúp trẻ thành người.